Liệu
đã có mấy
ai đi qua thương
nhớ
mà quên được nhau...
Tình yêu làm cho người
ta cười,
làm cho người ta tự tin mà hãnh diện
nói với
bao người
rằng,
người
yêu tôi đấy!
Tình yêu làm cho người
ta buồn,
làm cho người ta khóc, tự
nhốt
mình vào nhà và tránh ánh nắng mặt trời
.
Yêu một người
thật
sự
là khó và càng khó hơn
gấp
trăm ngàn lần nữa để
quên đi người đó.
Tình yêu thật
sự
là một
đường
tròn không hề có kết thúc.
"Tình yêu là thứ
cảm
xúc nhiều
người
trải
nghiệm
nhưng rất ít người
được
vui với
nó”. Chúng ta đều yêu nhưng mấy ai được
hạnh
phúc trọn
vẹn.
Mấy
ai mà không phải thừa nhận
rằng
tình yêu này đau đớn lắm. Hạnh
phúc vốn
là điều
hiếm
hoi và chẳng mấy khi tồn
tại
mãi mãi.
Sau tình yêu cuồng nhiệt
ấy
ta nhận
lại
được
gì…
Nhận lại
được
gì ngoài sự thờ ơ lạnh lùng, sự
ruồng
bỏ.
Nhận
lại
được
gì ngoài sự phũ phàng.
Dù đã từng có thời
gian yêu nhau say đắm nhưng con người
ai cũng đổi thay, vì muôn vàn lí do mà phải
xa cách.
Chỉ có cách đi qua nỗi
đau đó ta mới có thể vui vẻ
được
nhưng dường
như là quá khó…
Nỗi đau ban đầu
sẽ
là vết
thương không ngừng
chảy
máu, khiến
ta co quắp
và gồng
mình trong thương
nhớ
da diết.
Nỗi đau lâu ngày sẽ
là vết
sẹo,
nếu
như ta biết cố
gắng
mà sống,
mà bước
qua nỗi
đau. Nhưng nỗi đau lâu ngày sẽ
là vết
thương ung mủ lở
loét nếu
như ta cứ ngồi
đó mà nhìn nó, hằng ngày cứ soi vào nó, lôi nó
ra mà ngẫm
nghĩ, mà thổn thức.
Đôi khi ta tự
hỏi
Bao lâu cho một
nỗi
đau nguôi ngoai
Bao lâu cho những
kỉ
niệm
hóa thành mây trời lặng lẽ
trôi
Bao lâu cho những
nụ
cười
lại
trở
về
trên môi
Bao lâu để
những
giọt
nước
mắt
không còn lăn dài trong những cơn mơ
Bao lâu để
nhìn người
mình yêu thương
đi với
người
khác mà không òa khóc..
Bao lâu để
bàn tay thôi quờ tìm hơi ấm mỗi
đêm
Bao lâu đủ
để
quên một
người...
Ta sẽ
chẳng
bao giờ
biết
được,
mà cũng chẳng có ai có thể
giải
đáp giùm ta. Thời gian luôn là phương thuốc cứu
cánh duy nhất và hữu hiệu.
Thời
gian sẽ
làm ta nguôi ngoai, sẽ mang đến cho ta một
người
khác, sẽ
lại
làm môi ta cười, mắt ta say…
Nếu
không, chí ít, thời gian sẽ làm nỗi
đau của
ta dần
bốc
hơi lên trời bao la, để
rồi
một
ngày ta chợt nhận ra lòng nhẹ
hẫng,
nỗi
đau cũng qua, muộn phiền cũng theo gió bay
cao.
Chắc
hẳn
ngày đó sẽ đến. Đó sẽ
là một
ngày đẹp
trời,
ngày đó nếu có ai hỏi ta rằng:
Nơi nào trên đời
là hạnh
phúc
Nỗi
đau thà để nó yên, chứ
khơi gợi lên thì chỉ
có đau hơn ngàn lần. Và chắc
rằng
nó sẽ
chẳng
bao giờ
liền
sẹo.
Vết
sẹo
tuy không hề phai mờ nhưng những kỉ
niệm
sẽ
khó mất
đi, nhưng chí ít ta sẽ
không phải
đau day dứt, mà chỉ mỉm
cười
coi đó như là
cơn gió thoảng qua. Do số
phận
đã sắp
đặt,
rằng
ta với
họ
chỉ
đi ngang qua đời nhau. Chỉ
là vậy
thôi…

0 nhận xét:
Đăng nhận xét